Người
ta nói rằng, sau khi con người chết đi, linh hồn sẽ phải đi qua một con đường
gọi là Hoàng Tuyền lộ. Cuối đường có dòng sông Vong Xuyên, nước chảy không
ngừng. Bắc ngang qua sông là cầu Nại Hà, đi hết cây cầu này sẽ đến Vọng Hương
Đài. Những linh hồn được đầu thai làm người đều phải qua Vọng Hương Đài này, rồi
uống bát canh quên lãng của một bà lão tên là Mạnh Bà.
Bất cứ ai uống bát canh Mạnh Bà ấy thì mọi chuyện trong
quá khứ đều trôi theo dòng nước Vong Xuyên mà chìm vào quên lãng. Những hỷ nộ ai
lạc, những ân oán tình thù, hết thảy đều tan đi như làn khói, chỉ còn lại ký ức
trống rỗng cùng một gương mặt yên bình.

Vậy Mạnh Bà là ai?
Truyền thuyết kể rằng Mạnh Bà tên gọi là Mạnh Nguyệt
Nương, là một người phụ nữ sống vào thời Tây Hán. Mạnh Nguyệt Nương là tiểu thư
khuê các của một gia đình giàu có, nhưng từ nhỏ đã không màng đến công danh lợi
lộc, cũng không màng tới cuộc sống nơi thế gian, mà chỉ có một nguyện ước được
tu hành. Đến năm 20 tuổi, Mạnh Nguyệt Nương cải trang thành con trai, vân du
khắp nơi để tầm sư học Đạo.
Một ngày kia, Mạnh Nguyệt Nương đến núi Võ Đang. Sẵn có
thiên tính bẩm sinh, bà biết rằng trên núi có chân nhân tọa trấn, nên muốn nhân
cơ hội này đến diện kiến. Núi Võ Đang vốn là nơi ở của Chân Vũ Đại Đế, một trong
bốn vị thần tinh tú của Đạo gia. Trước khi Mạnh Nguyệt Nương lên núi, thần Chân
Vũ đã tiên đoán được sự xuất hiện của một bậc cao nhân, bèn sai đồ đệ đi tiếp
đón.
Vị đồ đệ của Chân Vũ vừa gặp Mạnh Nguyệt Nương đã có ý
khinh thường, cho rằng đó chỉ là một thôn nữ bình thường, không đáng để được
tiếp đón. Thế là, vị đồ đệ này sai một tiểu đồng mang chén trà ra mời khách, còn
mình thì bỏ đi luyện công, để mặc khách một mình ngắm cảnh.
![]() |
| Tương truyền, Mạnh Bà là một người phụ nữ sống vào thời Tây Hán tên là Mạnh Nguyệt Nương |
Mạnh Nguyệt Nương trong lòng phật ý nên định bụng sẽ cho
vị đồ đệ kia một bài học. Thế là, bà lấy ra một ít thảo dược bí truyền bỏ vào
chén trà, sau đó nằm lăn lộn trên mặt đất, vừa ôm bụng vừa kêu lên: “Trong trà
có độc, trong trà có độc!”
Vị đồ đệ biết chuyện, trong lòng giật mình kinh sợ, bèn
vội vã chạy đến. Lúc ấy Mạnh Nguyệt Nương đang nằm co ro rên rỉ, miệng không
ngừng kêu thét. Vị đồ đệ bưng chén trà lên xem xét, đúng lúc ấy bị nữ khách đổ
chén trà vào miệng anh ta, còn cười lớn rằng: “Cho ngươi chịu đắng xem thế
nào!”
Bột thuốc ấy vốn là thảo dược bí truyền của Mạnh gia,
chuyên dùng để bôi ngoài da. Nhưng nếu uống vào sẽ đắng đến 3 tháng sau mới
hết.
Mạnh Nguyệt Nương chỉ định đùa một trận, nhưng không ngờ
sau khi uống phải chén trà kia, vị đồ đệ ấy lại trở nên ngờ nghệch, đôi mắt cứ
lơ đãng nhìn xung quanh.
![]() |
| Mạnh Bà chế canh quên lãng ở âm gian |
Chuyện gì đang xảy ra thế này? Mạnh Nguyệt Nương bối rối
không biết phải làm sao. Đúng lúc ấy Chân Vũ Đại Đế hiện ra trước mặt, nói rằng:
“Đạo hữu, ta có lòng mến khách, dùng trà tiên thảo của núi Võ Đang chiêu đãi đạo
hữu, cớ sao ngươi lại giở trò với đệ tử ta?”
Mạnh Nguyệt Nương biết mình sai, nhưng vẫn cố cãi lại:
“Đồ đệ của ông bất kính với ta, ta cũng chỉ đùa một chút chứ không có ý làm hại,
vậy sao ông còn bênh vực đồ đệ của mình như thế?”
“Đạo hữu hiểu nhầm rồi, bần đạo đến đây chỉ để nói lời
cảm tạ. May nhờ tiên dược của đạo hữu, tên đồ đệ chẳng ra sao của ta nay đã tu
thành kim đan đại đạo!”
Mạnh Nguyệt Nương kinh ngạc hỏi lại: “Sao có thể thế
được? Thuốc của ta chỉ để trị vết thương ngoài da, hà cớ gì lại giúp người ta tu
thành được?”
Chân Vũ Đại Đế cười lớn: “Đồ đệ của ta đã tu hơn 300 năm
rồi, đáng lẽ đã có thể thành đạo, nhưng vì tư tưởng chứa đầy tạp niệm nên mới
lẹt đẹt mãi không lên được. Nhờ có tiên dược của đạo hữu, tên đồ đệ ngốc ấy đã
quên đi quá khứ, tâm trí thanh tịnh, cho nên chỉ trong nháy mắt đã đắc đạo thành
tiên”.
Thì ra, bột thuốc của Mạnh Nguyệt Nương khi pha lẫn cùng
với trà tiên thảo của núi Võ Đang lại có thể giúp người ta quên đi quá khứ, đạt
đến độ thân tâm thuần tịnh.
Sau đó, Chân Vũ Đại Đế lấy ra một gói đồ tặng cho Mạnh
Nguyệt Nương để tỏ lòng thành kính: “Đây là tiên thảo trà đặc biệt của núi Võ
Đang, nay xin tặng lại đạo hữu để thay lời cảm kích”.
![]() |
| Mạnh Bà và câu chuyện vè bát canh quên lãng |
Cũng kể từ đó, Mạnh Nguyệt Nương và Chân Vũ Đại Đế kết
làm huynh muội. Bà đã ở lại núi Võ Đang tu luyện suốt 49 năm trước khi đắc đạo
thành tiên. Món trà quên lãng chính là được tìm ra như thế, nó gắn liền với câu
chuyện tu đạo của bà. Đây là loại trà thần bí mà chỉ có mình Mạnh Nguyệt Nương
mới có thể chế xuất ra được. Nó là thứ báu vật có sức mạnh kinh thiên động địa,
chấn động quỷ thần, biết bao người tu tiên luyện đạo muốn có mà không thể
được.
Có câu chuyện kể rằng Mạnh Nguyệt Nương từng kết bạn với
Thập điện Diêm Vương. Diêm Vương ngỏ ý mời bà về cai quản tầng thứ 11, nhưng
Mạnh Nguyệt Nương lại nguyện ý đến cầu Nại Hà, ban phát món canh quên lãng cho
những vong hồn trước khi đầu thai, giúp họ thanh tịnh thân tâm, quên đi tất cả
những ký ức đau buồn để bắt đầu một cuộc đời mới. Người ta nói trẻ em ngây thơ
trong sáng như những thiên thần, ấy là bởi đã được uống một bát canh của Mạnh
Bà…









0 nhận xét:
Đăng nhận xét