Flappy Bird - Câu chuyện hai chiếc giỏ cua

Một câu chuyện ngụ ngôn kinh điển kể về một ông lão ngồi câu cua bên bờ biển. Ông lão để bên cạnh mình hai chiếc giỏ, một chiếc đậy nắp, một chiếc không. Người ta quan sát thấy ông bắt được khá nhiều cua, nhưng có con ông bỏ trong chiếc giỏ có nắp, có con lại bỏ vào giỏ không nắp.Người ta hỏi ông lão, không lẽ không sợ những con cua trong giỏ không nắp sẽ bò hết ra ngoài? Ông trả lời : những con cua tôi bỏ trong giỏ có nắp là cua “ngoại”, còn những con bỏ trong giỏ không nắp là cua “nội”.

Những con cua “nội” thì chỉ cần một con cố gắng ngoi lên, những con khác sẽ lập tức dùng càng kéo ngược con đó xuống
Người ta lại càng thắc mắc hơn. Ông mới giải thích rất ý nhị : Những con cua “ngoại” biết cách nâng đỡ nhau, khi tôi càng bỏ vào nhiều cua, thì chúng sẽ dễ dàng xếp chồng lên nhau, ngày một cao lên và dễ dàng bỏ ra ngoài. Thế nên tôi phải đậy nắp. Còn những con cua “nội” thì chỉ cần một con cố gắng ngoi lên, những con khác sẽ lập tức dùng càng kéo ngược con đó xuống, để giành quyền bò lên trước, vì thế chẳng bao giờ chúng bò ra khỏi miệng giỏ nổi.
Flappy-Bird
Flappy Bird - Chú chim yểu mệnh
Vâng, đó là câu chuyện ngụ ngôn mà các nhà huấn luyện làm việc theo nhóm thường hay sử dụng để nói lên điểm yếu kém nhất của người Việt. Vậy, câu chuyện mà một thời gian trước đã được dư luận xôn xao về chú chim có tên Flappy Bird đã từng nằm ở vị trí đầu bảng của App Store và Google Play, nhưng đã bị hạ cánh bởi tính đố kỵ của một bộ phận người Việt có giống gì với câu chuyện ngụ ngôn trên?
Dư luận nước ngoài thì tập trung vào trò chơi với các khía cạnh kĩ thuật, pháp lí, thủ thuật marketing… , còn người Việt Nam chúng ta chủ yếu bàn đến tác giả của trò chơi này là một người Việt Nam. Điều rất đáng buồn là khi chú chim Flappy Bird vừa bay lên đến đỉnh thì ngay lập tức nó đã bị kéo ngược xuống bởi chính những người đồng hương của tác giả.
Ở nước ngoài, họ lên tiếng ca ngợi hiện tượng Flappy Bird mà Nguyễn Hà Đông tạo ra. Cây viết công nghệ Rory Cellan Jones của BBC đã ví “chú chim Việt” như chàng David, lần lượt hạ gục những gã khổng lồ của làng game để leo lên vị trí cao nhất của bảng xếp hạng và gây sốt toàn cầu. Ngay cả hãng game khổng lồ Nintendo, họ không muốn “chú chim” bị gỡ khỏi các kho ứng dụng như App Store hay Google Play! Thậm chí chú chim Flappy Bird “bay” cả vào Quốc hội Mỹ.
flappy-bird
Trang web uy tín bậc nhất đối với giới phát triển game là kotaku.com cũng đăng bài viết như một lời xin lỗi với Nguyễn Hà Đông. Điều đó cho chúng ta thấy “cua ngoại” thể hiện tinh thần trân trọng nâng đỡ nhân tài như thế nào!
Ngược lại, trên nhiều diễn đàn mạng tại Việt Nam, tác giả của Flappy Bird lại nhận không ít “gạch đá”. Khá nhiều người công kích tác giả của “chú chim” rất kịch liệt. Thay vì “dìm hàng” các đối thủ cạnh tranh nước ngoài, những công dân của chúng ta từ chỗ công kích sản phẩm lại quay sang tập trung vào việc dìm hàng chính tác giả của game. “Tác giả chỉ giỏi đạo ý tưởng, ăn cắp của người khác; vi phạm bản quyền; đây là một tựa game nhàm chán, không có gì thú vị; rồi bình luận rằng tác giả đã may mắn khi được nhiều kênh Youtube và truyền thông quảng bá; nghi ngờ Nguyễn Hà Đông đã dùng thủ thuật để qua mặt Google và Apple nhằm đưa “chú chim mặt ngu” lên đỉnh cao nhất của bảng xếp hạng.”
flappy-bird
Họ thi nhau moi móc nhược điểm của sản phẩm Flappy Bird với ngôn ngữ đầy đố kỵ, chụp xuống đầu tác giả cái mũ trốn thuế. Từ chỗ được mô tả như một người hùng của làng game Việt, cha đẻ của Flappy Bird bỗng dưng bị bôi đen ở nhiều nơi trên mạng và giống như kẻ tội đồ. Tất cả tạo nên áp lực, để rồi anh phải lựa chọn cách khai tử sản phẩm để dẹp bỏ những thị phi phiền toái, thoát ra khỏi mớ hỗn độn, làm cho đất nước chúng ta mất đi một cơ hội để quảng bá với thế giới. Lúc này, trong giỏ không đậy nắp của ông lão “con cua khỏe mạnh nhất” vừa leo đến miệng giỏ thì đã bị bầy “cua nội” kéo xuống đáy.
Trong một dòng tweet đăng tải ngày 8/2/2014, tác giả viết: “Flappy Bird là một thành công, nhưng nó đang phá tan cuộc sống vốn đơn giản của tôi. Và giờ, tôi ghét nó”.
nguyen-ha-dong
Nguyễn Hà Đông - Cha đẻ của chú chim Flappy Bird
Khó khăn lắm chúng ta mới có một sản phẩm công nghệ được tạo ra khiến cả thế giới hâm mộ, thích thú sử dụng, hai tiếng “Việt Nam” được nhắc đến liên tục trên truyền thông quốc tế. Nhưng nó bị chết yểu bởi tính đố kỵ, bới lông tìm vết từ chính những đồng bào của người đã làm ra sản phẩm nổi tiếng này. Phải chăng chúng ta đang ra sức chứng minh cho thế giới thấy câu chuyện ngụ ngôn ‘ông lão câu cua” ở trên là đúng?”
Như cây bút Hiệu Minh viết “Nếu Hà Đông ở Mỹ hay bất kỳ quốc gia nào ở phương Tây, anh sẽ thành triệu phú đô la trong một tháng, giấc mơ kỳ diệu của bất kỳ ai sống trên hành tinh này.”
Tạp chí nổi tiếng Forbes viết, đó là câu chuyện buồn cho riêng tác giả và sản phẩm của anh, nhưng với nhiều người Việt Nam, có lẽ mang một nỗi buồn khác. Đó là, xã hội mà chúng ta đang sống còn quá nhiều đố kỵ, ít lòng hào hiệp và tinh thần quảng đại. Cộng đồng này đang thiếu sự đỡ nâng cho nhau mà thừa sự cản trở chỉ vì thói ích kỷ.
Với người nước ngoài khi thành công nổi trội, nhiều người Việt thường lên tiếng ca ngợi, ngưỡng mộ, thậm chí là thần tượng. Nhưng khi thành công đến với một bạn trẻ trong nước, thái độ có khi ngược lại!
Gangnam-style
Gangnam Style và câu chuyện của người Hàn Quốc
Còn nhớ Gangnam Style của người Hàn Quốc. Từ một bài hát và điệu nhảy thôn quê mang tính chế giễu những kẻ ở khu Gangnam của Seoul giầu có, sang trọng, quí phái nhưng rất lãng phí, trưởng giả, học làm sang. Sản phẩn âm nhạc này chưa phải là hoàn hảo, nhưng Gangnam Style đã trở nên nổi tiếng khắp thế giới. Video Gangnam Style đã có hàng tỷ hít, dẫn đầu trong mọi clip của YouTube. Chính người Hàn Quốc đã chắp cánh đưa điệu nhảy này đến khắp hang cùng ngõ hẻm của thế giới! Có biết bao thanh niên Việt Nam nhảy theo điệu nhảy này?
Ấy thế mà Đỗ Nhật Nam, chỉ vì có tư chất thông minh nhưng lại bộc lộ sớm trong một cộng đồng không chấp nhận sự khác biệt – nên cậu bé 11 tuổi bị một trận “mưa đá” tơi bời, đến nỗi bây giờ vẫn chưa dám “thò đầu” ra với dư luận. Chuyện các học sinh Việt Nam đoạt huy chương Olympic thế giới cũng bị nhiều người cho là chúng ta chỉ giỏi ăn gian. Dự án chế tạo tàu ngầm của ông Nguyễn Quốc Hòa bị cộng đồng chễ giễu, chẳng thấy cơ quan nào đổ thêm tiền, đầu tư thêm công nghệ để tàu ngầm Trường Sa được ra khơi. Rồi các máy bay của các bác nông dân nữa… cũng chung số phận.
do-nhat-nam
Đỗ Nhật Nam - Thần đồng trẻ tuổi của người Việt
Chúng ta thường tự hào về tinh thần dân tộc của chúng ta, nhưng lại hành xử thua đứt nhiều dân tộc khác. Những bất lợi về dư luận, những hạn chế về lòng tự hào dân tộc của chúng ta đã kìm hãm rất nhiều sự phát triển của nhân tài Việt Nam.

Thế hệ trẻ Việt Nam ta rất có khả năng về toán, tư duy logic, giỏi công nghệ thông tin không kém gì nước nào trên thế giới. Nếu biết chúng ta biết động viên, khích lệ kịp thời thì những Flappy Bird sẽ còn bay cao và bay xa hơn nữa.
Đã đến lúc, chúng ta phải nghĩ rằng tàu ngầm của kẻ thù có thể bị tiêu diệt và tàu ngầm của Việt Nam vẫn có thể tung hoành nếu một trận hải chiến xảy ra trên biển Đông!. Đã đến lúc chúng ta phải cùng nâng nhau lên, hoặc chí ít thì cũng đừng cố gắng kéo nhau xuống vũng bùn của đói nghèo và lạc hậu. Và đã đến lúc câu chuyện ngụ ngôn kia không còn phù hợp với dân tộc của ta nữa! Hoặc ông lão kia chỉ sử dụng một giỏ cua đậy nắp mà thôi!
Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam đã có cuộc gặp với Nguyễn Hà Đông. Ông đã rất quan tâm động viên, niềm khích lệ tài năng trẻ này. Sau khi ổn định tinh thần, Hà Đông có thể cho ra đời những con chim thuần Việt, để rồi tiếp tục vỗ cánh bay đi tạo ra những “cơn bão” trên thị trường game toàn cầu!

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

BIOSTAR ra mắt Mainboard đầu tiên trên thế giới có 12 khe cắm VGA

Như các bạn đã biết, một mainboard cho dàn máy chuyên dụng để đào tiền ảo phổ biến thông thường có 6 khe cắm card đồ họa. Sản phẩm mới BIOSTAR TB250-BTC PRO thì có số lượng khe cắm gấp đôi con số đó: 12 khe cắm – là mainboard 12 khe cắm card đồ họa trên thế giới. Điều này cho phép “dân cày” thiết kế dàn máy tiết kiệm hơn đáng kể, nhất là ở số lượng lớn, từ đó tối ưu hóa mức lợi nhuận.
Mainboard mới "đào coin" hiệu quả gấp đôi mainboard 6 khe thông thường?mainbroad-biostar

Trong cơn sốt đào tiền tệ ảo vẫn đang “hoành hành”, những loại tiền tệ có khả năng đào được bằng card đồ họa như Ethereum hay Zcash luôn đứng đầu độ “hot”. Quả thật như vậy, sau đợt tăng vọt giá trị diễn vào nửa đầu năm 2017, đào tiền ảo bằng GPU đã chứng tỏ hiệu quả của mình so với các hình thức khác. Có vẻ như hiệu quả ấy sẽ tiếp tục tăng lên với mainboard mới ra mắt của BIOSTAR.
mainbroad-biostar

Khi tăng về số lượng khe cắm, BIOSTAR gặp phải vấn đề sắp xếp chúng một cách hợp lí, và họ đã sắp xếp chúng theo kiểu ma trận, vừa đạt được hiệu quả, vừa tránh ảnh hưởng lẫn nhau khi có rủi ro với 1 trong số GPU. Chuẩn kết nối PCIe 3.0 đầy đủ băng thông cũng được sử dụng trên TB250-BTC PRO để đảm bảo hiệu quả sử dụng. Và quan trọng hơn giữa thời kì khan hiếm card đồ họa, mainboard này cũng cùng lúc hỗ trợ cả GPU từ đội xanh NVIDIA và đội đỏ AMD.
mainbroad-biostar
Giá bán lẻ đề xuất dành cho BIOSTAR TB250-BTC PRO là 130 USD, một mức giá vẫn rất dễ chịu. Thời gian vừa qua quả thật rất thú vị với những người hâm mộ phần cứng, khi chúng ta được chứng kiến GPU không cổng xuất và mainboard 12 khe GPU dưới sức chi phối của bão tiền ảo.
(Nguồn: GenK)

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

20 năm Tiền lương hay 3 lời khuyên cho cuộc sống...

Một cặp vợ chồng mới kết hôn rất nghèo và sống trong một nông trại nhỏ. Một ngày, người chồng nói với vợ:

“Em yêu, anh sẽ rời ngôi nhà này… Anh sẽ phải đi rất xa, rất xa, tìm một công việc, rồi làm thật chăm chỉ để có thể trở về và cho em một cuộc sống đầy đủ mà em luôn xứng đáng. Anh không biết đôi ta sẽ biệt ly bao lâu, vì vậy anh chỉ đòi hỏi em một điều này thôi: Hãy đợi anh. Khi anh không còn ở đây, em hãy giữ tấm lòng son, hãy bảo toàn sự thủy chung, bởi anh cũng sẽ như vậy với em.” 
Sau đó, người chồng rời đi. Ngày lại ngày trôi qua, anh đã đi một quãng đường rất rất xa, cho đến khi gặp một lão nông bên đường. Ông lão cũng đang cần tìm người phò tá mình. Chàng trai trẻ bước đến và tỏ ý muốn trở thành người hầu cận giúp đỡ ông mỗi ngày. Ông lão chấp nhận, sau đó, họ cùng thảo luận với nhau. Anh nói:
“Hãy để tôi làm việc chừng nào tôi còn có thể, và khi tôi nhận thấy đã đến lúc phải trở về cố hương, xin hãy để tôi đi. Tôi không muốn nhận một đồng lương nào trong lúc này – ngài vui lòng giữ lại giúp tôi cho đến ngày tôi rời đi. Vào ngày ấy, xin hãy đưa lại cho tôi toàn bộ số tiền ấy.”
hay-de-toi-lam-viec-chung-nao-toi-con-co-the
Hãy để tôi làm việc chừng nào tôi còn có thể...
Họ cùng đồng ý với thỏa thuận này. Và thế là người chồng làm việc trong nông trại của ông lão trong suốt 20 năm – không có ngày lễ, và cũng không có ngày nghỉ ngơi. Thấm thoắt 20 năm đã trôi qua, anh đến gặp ông chủ của mình và nói:
“Thưa ngài, đã đến lúc tôi cần phải trở về nhà, xin ngài hãy gửi lại tôi số tiền lương trong những năm qua.”
Ông chủ của anh trả lời:
“Tốt lắm! Sau cùng, ta đã có thỏa thuận với anh và ta sẽ giữ lời. Tuy nhiên, trước khi anh đi, ta muốn anh hãy cân nhắc điều này: Hoặc là ta sẽ trả lại anh tất cả số tiền và để anh đi; hoặc ta sẽ cho anh 3 lời khuyên và để anh đi. Nếu anh chọn túi tiền, ta sẽ không cho anh 3 lời khuyên ấy; và ngược lại, nếu anh chọn lời khuyên, ta cũng sẽ không đưa tiền cho anh. Bây giờ, chàng trai, hãy trở về phòng và suy nghĩ trước khi cho ta biết quyết định của mình.”
Sau hai ngày suy nghĩ, anh quay lại và nói với ông chủ:

“Thưa ngài, tôi muốn nhận 3 lời khuyên của ngài.”
Đừng quên rằng, nếu ta cho anh 3 lời khuyên này, ta sẽ không đưa tiền cho anh. Anh còn băn khoăn điều gì không?”
“Thưa ngài, tôi muốn nhận 3 lời khuyên…”
Sau đó, ông chủ nói với anh:

Đừng bao giờ lựa chọn đường tắt trong cuộc đời. Những con đường nóng vội có thể tiềm ẩn mối hiểm họa khôn lường!

Đừng bao giờ quá hiếu kỳ, bởi cái giá cho hiếu kỳ có thể là quá đắt…

Đừng bao giờ quyết định trong cơn nóng giận hay trong lúc tuyệt vọng, bởi những quyết định mù quáng sẽ khiến anh phải hối hận muộn màng.

Tiếp đó, ông chủ đưa cho anh ba chiếc bánh mỳ và nói:
“Đây là 3 chiếc bánh mỳ dành cho anh: Hai chiếc trên đường, còn chiếc cuối cùng để anh thưởng thức cùng vợ mình khi trở về nhà.”
Tạm biệt ông lão, người đàn ông lên đường trở về. Con đường 20 năm cách trở trải dài ra trước mắt. Anh hồi hộp mong chờ đến giây phút đoàn tụ với người vợ ở quê nhà.
Sau ngày đầu tiên, anh gặp một hành khách trên đường. Người lạ mặt nói:
“Chàng trai, anh đang đi đâu thế?”
“Đến một nơi rất xa, cách đây 20 ngày đường nếu tôi tiếp tục đi về hướng này.”
Người lạ mặt lại nói:
“Ồ, anh bạn trẻ, đường sẽ rất dài và xa xôi! Tôi biết có một ngã rẽ khác giúp anh sớm trở về nhà.”
dung-bao-gio-lua-chon-duong-tat-trong-cuoc-doi
Đừng bao giờ lựa chọn đường tắt trong cuộc đời.
Anh hăm hở bước theo con đường mới này. Nhưng rồi sau đó, chợt nhớ lại lời khuyên đầu tiên của ông lão, anh bèn quay trở lại con đường cũ lúc đầu. Nhiều ngày sau đó, anh vô tình biết rằng đoạn đường tắt hôm trước có rất nhiều đạo tặc mai phục.
Nhiều ngày nữa lại trôi qua, anh may mắn tìm thấy một nhà nghỉ ven đường. Anh dừng chân dùng bữa tối rồi ngủ một giấc dài…
Đến nửa đêm, anh chợt tỉnh giấc vì nghe thấy tiếng la hét thất kinh bên ngoài phòng trọ. Anh bước ra khỏi chăn và toan mở cửa xem điều gì đang diễn ra. Bất giác, anh nhớ lại lời khuyên thứ hai nên nén nỗi tò mò và quay trở lại giường.
dung-bao-gio-qua-hieu-ky
Đừng bao giờ quá hiếu kỳ
Sáng hôm sau, khi dùng điểm tâm, người chủ nhà trọ hỏi rằng, liệu anh có nghe thấy tiếng la hét thất thanh đêm qua không. Anh đáp lại là có. Ông bèn hỏi tiếp:
“Anh không tò mò xem chuyện gì đang xảy ra sao?”
“Không, không hề!”
“Thật may mắn, anh là vị khách đầu tiên có thể sống sót mà rời khỏi đây. Trong làng chúng tôi có một con quỷ. Ban đêm, nó thường la hét để gây sự chú ý. Bất kỳ ai nghe thấy tiếng hét mà chạy tới đều sẽ rơi vào nanh vuốt con quỷ này…
Anh lại tiếp tục cuộc hành trình của mình. Càng gần tới cố hương, anh lại càng hồi hộp và vui sướng. Ngày lại ngày, đêm lại đêm, đôi chân anh đã mệt mỏi rã rời. Cuối cùng anh cũng thấy thấp thoáng ánh lửa bập bùng trong túp lều thân quen.
Bầu trời đã tối lắm rồi, mà mái nhà của anh vẫn còn một quãng dài phía trước. Qua khung cửa sổ, anh thấy bóng dáng người vợ hiền mà anh luôn yêu tha thiết. Nhưng kìa, nàng không ở đó một mình mà còn xuất hiện một gã đàn ông nào đó… Nàng vuốt tóc hắn ta, có vẻ hai người rất tình cảm bên nhau.
Hình ảnh trước mắt khiến trái tim anh tan vỡ và cay đắng. Trong lòng anh sục sôi một nỗi tức giận và tủi nhục. Anh chỉ muốn chạy ngay đến để trút nỗi giận này. Nhưng rồi anh hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lại khi nhớ đến lời khuyên thứ ba.
Anh dừng chân và quyết định ngủ lại bên ngoài. Nằm trên bãi cỏ giữa núi đồi và ngắm nhìn sao trời, anh tự nhủ sẽ chờ đến sáng mai.
dung-bao-gio-dua-ra-quyet-dinh-voi-vang
Đừng bao giờ quyết định trong cơn nóng giận hay trong lúc tuyệt vọng
Khi ánh bình minh ló rạng cũng là lúc anh lấy lại hoàn toàn bình tĩnh. Anh nói với chính mình:
“Ta sẽ không làm hại vợ ta và người tình của nàng. Ta sẽ trở lại bên ông chủ và yêu cầu ông chấp nhận ta làm việc thêm lần nữa. Nhưng trước khi lên đường, ta muốn gặp nàng để nói rằng ta vẫn luôn thủy chung với nàng…”
Anh ngập ngừng gõ cửa… Khi vợ anh mở cửa, cô đã òa lên hạnh phúc và ôm chầm lấy anh. Anh chỉ nhỏ nhẹ:

“Anh luôn một lòng một dạ với em, nhưng tại sao em lại phản bội niềm tin ấy?”
Lời kết tội như làm trái tim thắt lại, cô nói:
“Làm sao em có thể phản bội anh? Em không bao giờ làm điều gì trái với lương tâm mình. Em đã kiên nhẫn đợi chờ anh suốt 20 năm qua…”
“Vậy còn người đàn ông bên cạnh em đêm qua? Anh ta là ai chứ!”

Đến lúc này, cô mới mỉm cười:
“Đó là con trai chúng ta! Khi anh rời đi, em mới phát hiện rằng mình mang thai. Đến nay, con chúng ta đã 20 tuổi rồi”.
Những lời nói ấy như dòng suối mát lành cuốn trôi nỗi buồn lo trong lòng anh. Anh cầu xin cô tha thứ, rồi bước vào phòng gặp người con trai anh chưa từng biết mặt. Sau đó, cả gia đình đoàn tụ trong bữa sáng mà vợ anh mới chuẩn bị. Anh lấy ra chiếc bánh mỳ cuối cùng và đặt lên bàn.
Khi cắt bánh mỳ làm ba phần đều nhau, anh bất ngờ khi nhìn thấy toàn bộ số tiền lương của 20 năm qua được giữ kín trong đó. Số tiền không chỉ là 20 năm mà còn vượt xa gấp nhiều lần.
(Nguồn: Sưu tầm)

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Bà lão điều chế món canh Mạnh Bà quên lãng ở cửa địa ngục rốt cuộc là ai?

Người ta nói rằng, sau khi con người chết đi, linh hồn sẽ phải đi qua một con đường gọi là Hoàng Tuyền lộ. Cuối đường có dòng sông Vong Xuyên, nước chảy không ngừng. Bắc ngang qua sông là cầu Nại Hà, đi hết cây cầu này sẽ đến Vọng Hương Đài. Những linh hồn được đầu thai làm người đều phải qua Vọng Hương Đài này, rồi uống bát canh quên lãng của một bà lão tên là Mạnh Bà.

Bất cứ ai uống bát canh Mạnh Bà ấy thì mọi chuyện trong quá khứ đều trôi theo dòng nước Vong Xuyên mà chìm vào quên lãng. Những hỷ nộ ai lạc, những ân oán tình thù, hết thảy đều tan đi như làn khói, chỉ còn lại ký ức trống rỗng cùng một gương mặt yên bình.
manh-ba

Vậy Mạnh Bà là ai?

Truyền thuyết kể rằng Mạnh Bà tên gọi là Mạnh Nguyệt Nương, là một người phụ nữ sống vào thời Tây Hán. Mạnh Nguyệt Nương là tiểu thư khuê các của một gia đình giàu có, nhưng từ nhỏ đã không màng đến công danh lợi lộc, cũng không màng tới cuộc sống nơi thế gian, mà chỉ có một nguyện ước được tu hành. Đến năm 20 tuổi, Mạnh Nguyệt Nương cải trang thành con trai, vân du khắp nơi để tầm sư học Đạo.
Một ngày kia, Mạnh Nguyệt Nương đến núi Võ Đang. Sẵn có thiên tính bẩm sinh, bà biết rằng trên núi có chân nhân tọa trấn, nên muốn nhân cơ hội này đến diện kiến. Núi Võ Đang vốn là nơi ở của Chân Vũ Đại Đế, một trong bốn vị thần tinh tú của Đạo gia. Trước khi Mạnh Nguyệt Nương lên núi, thần Chân Vũ đã tiên đoán được sự xuất hiện của một bậc cao nhân, bèn sai đồ đệ đi tiếp đón.
Vị đồ đệ của Chân Vũ vừa gặp Mạnh Nguyệt Nương đã có ý khinh thường, cho rằng đó chỉ là một thôn nữ bình thường, không đáng để được tiếp đón. Thế là, vị đồ đệ này sai một tiểu đồng mang chén trà ra mời khách, còn mình thì bỏ đi luyện công, để mặc khách một mình ngắm cảnh.
manh-ba
Tương truyền, Mạnh Bà là một người phụ nữ sống vào thời Tây Hán tên là Mạnh Nguyệt Nương
Mạnh Nguyệt Nương trong lòng phật ý nên định bụng sẽ cho vị đồ đệ kia một bài học. Thế là, bà lấy ra một ít thảo dược bí truyền bỏ vào chén trà, sau đó nằm lăn lộn trên mặt đất, vừa ôm bụng vừa kêu lên: “Trong trà có độc, trong trà có độc!”
Vị đồ đệ biết chuyện, trong lòng giật mình kinh sợ, bèn vội vã chạy đến. Lúc ấy Mạnh Nguyệt Nương đang nằm co ro rên rỉ, miệng không ngừng kêu thét. Vị đồ đệ bưng chén trà lên xem xét, đúng lúc ấy bị nữ khách đổ chén trà vào miệng anh ta, còn cười lớn rằng: “Cho ngươi chịu đắng xem thế nào!”
Bột thuốc ấy vốn là thảo dược bí truyền của Mạnh gia, chuyên dùng để bôi ngoài da. Nhưng nếu uống vào sẽ đắng đến 3 tháng sau mới hết.
Mạnh Nguyệt Nương chỉ định đùa một trận, nhưng không ngờ sau khi uống phải chén trà kia, vị đồ đệ ấy lại trở nên ngờ nghệch, đôi mắt cứ lơ đãng nhìn xung quanh.
manh-ba
Mạnh Bà chế canh quên lãng ở âm gian
Chuyện gì đang xảy ra thế này? Mạnh Nguyệt Nương bối rối không biết phải làm sao. Đúng lúc ấy Chân Vũ Đại Đế hiện ra trước mặt, nói rằng: “Đạo hữu, ta có lòng mến khách, dùng trà tiên thảo của núi Võ Đang chiêu đãi đạo hữu, cớ sao ngươi lại giở trò với đệ tử ta?”
Mạnh Nguyệt Nương biết mình sai, nhưng vẫn cố cãi lại: “Đồ đệ của ông bất kính với ta, ta cũng chỉ đùa một chút chứ không có ý làm hại, vậy sao ông còn bênh vực đồ đệ của mình như thế?”
“Đạo hữu hiểu nhầm rồi, bần đạo đến đây chỉ để nói lời cảm tạ. May nhờ tiên dược của đạo hữu, tên đồ đệ chẳng ra sao của ta nay đã tu thành kim đan đại đạo!”
Mạnh Nguyệt Nương kinh ngạc hỏi lại: “Sao có thể thế được? Thuốc của ta chỉ để trị vết thương ngoài da, hà cớ gì lại giúp người ta tu thành được?”
Chân Vũ Đại Đế cười lớn: “Đồ đệ của ta đã tu hơn 300 năm rồi, đáng lẽ đã có thể thành đạo, nhưng vì tư tưởng chứa đầy tạp niệm nên mới lẹt đẹt mãi không lên được. Nhờ có tiên dược của đạo hữu, tên đồ đệ ngốc ấy đã quên đi quá khứ, tâm trí thanh tịnh, cho nên chỉ trong nháy mắt đã đắc đạo thành tiên”.
Thì ra, bột thuốc của Mạnh Nguyệt Nương khi pha lẫn cùng với trà tiên thảo của núi Võ Đang lại có thể giúp người ta quên đi quá khứ, đạt đến độ thân tâm thuần tịnh.
Sau đó, Chân Vũ Đại Đế lấy ra một gói đồ tặng cho Mạnh Nguyệt Nương để tỏ lòng thành kính: “Đây là tiên thảo trà đặc biệt của núi Võ Đang, nay xin tặng lại đạo hữu để thay lời cảm kích”.
manh-ba
Mạnh Bà và câu chuyện vè bát canh quên lãng
Cũng kể từ đó, Mạnh Nguyệt Nương và Chân Vũ Đại Đế kết làm huynh muội. Bà đã ở lại núi Võ Đang tu luyện suốt 49 năm trước khi đắc đạo thành tiên. Món trà quên lãng chính là được tìm ra như thế, nó gắn liền với câu chuyện tu đạo của bà. Đây là loại trà thần bí mà chỉ có mình Mạnh Nguyệt Nương mới có thể chế xuất ra được. Nó là thứ báu vật có sức mạnh kinh thiên động địa, chấn động quỷ thần, biết bao người tu tiên luyện đạo muốn có mà không thể được.

Có câu chuyện kể rằng Mạnh Nguyệt Nương từng kết bạn với Thập điện Diêm Vương. Diêm Vương ngỏ ý mời bà về cai quản tầng thứ 11, nhưng Mạnh Nguyệt Nương lại nguyện ý đến cầu Nại Hà, ban phát món canh quên lãng cho những vong hồn trước khi đầu thai, giúp họ thanh tịnh thân tâm, quên đi tất cả những ký ức đau buồn để bắt đầu một cuộc đời mới. Người ta nói trẻ em ngây thơ trong sáng như những thiên thần, ấy là bởi đã được uống một bát canh của Mạnh Bà…

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Tự động hóa đã tác động thế nào đến ngành quảng cáo Digital?

Có thể sớm muộn gì những người tài xế lái xe tải sẽ lâm vào tình cảnh thất nghiệp. Lý do vì sao ư? Công nghệ tự động hóa. Các công việc công nghiệp nặng sẽ dần không còn phổ biến, và cũng bởi vì công nghệ tự động hóa. Trí tuệ nhân tạo được xem như một người tài xế công nghệ cao cấp hiện nay, những gì chúng ta dự đoán sắp diễn ra – nâng cao tự động hóa.
Trong năm nay, Harvard Business Review đã phát hành rộng rãi hơn mười bài báo liên quan đến chủ đề này. “Công nghệ tự động hóa” được xem như một lực lượng lao động toàn cầu cho tất cả các ngành công nghiệp, và nó đang cạnh tranh với các lực lượng thuộc nhiều cấp bậc khác nhau trong tổ chức nói riêng và xã hội nói chung.

Programmatic Advertising: Quảng cáo hiển thị tự động
Nhưng đối với quảng cáo chúng ta không nói về “công nghệ tự động hóa”. Thay vào đó, chúng ta sử dụng thuật ngữ “Quảng cáo hiển thị tự động” (Programmatic), nó luôn mang ý nghĩa khá mơ hồ và nhập nhằng trong ngành công nghiệp này, không thể phản ánh lên hết ý nghĩa cần phải thể hiện. Thuật ngữ riêng biệt thì bất kì ngành nào cũng đều cần đến. Tuy nhiên, việc chọn lựa sử dụng thuật ngữ nào đi nữa cũng nhằm mục đích giao tiếp hiệu quả. Và trong trường hợp này, có vẻ thuật ngữ “programmatic” chưa thật sự đáp ứng tiêu chí trên.
Cần có sự thay đổi ngữ nghĩa và ngữ cảnh ở đây. Để đạt được cấp độ mới về hiệu suất và hiệu quả, những doanh nghiệp dẫn đầu về quảng cáo Digital cần có một cách nhìn mới thông qua đó để tiếp nhận và thảo luận về những thay đổi lớn xảy ra trong công ty của họ do hiện tượng tự động hóa gây ra.
Programmatic
Programmatic là một trong nhưng thuật ngữ mới đối với một số người trong ngành Marketing
Thuật ngữ “Programmatic” bắt nguồn từ nhiều năm trước để mô tả các yếu tố của chiến dịch quảng cáo Digital được thực hiện bởi phần mềm. Thuật ngữ này thường được sử dụng để phân biệt các giao dịch thực hiện bởi máy móc, đặc biệt là thông qua đấu thầu trong thời gian thực (real-time bidding) so với việc đàm phán, thương lượng và thực hiện bởi những chuyên viên bán và media buyer. Ban đầu, thuật ngữ này là xu hướng nhưng qua thời gian đã dần không còn phù hợp.
Sự tiến hóa nhanh chóng và thích nghi trên diện rộng đối với công nghệ sử dụng dữ liệu đã đẩy chúng ta vào một thế giới hậu Programmatic. Ngày nay, một phần nào đó hoặc toàn bộ những quy trình đều được điều khiển bởi máy móc trong suốt chuỗi cung cấp quảng cáo kỹ thuật số. Chúng ta cần phải thảo luận kỹ càng về công nghệ tự động hóa không chỉ trong giao dịch mà còn trong việc lập kế hoạch, phát triển sáng tạo, quản lý dữ liệu, ra quyết định, cá nhân hoá, đo lường, xác minh, tối ưu hóa và nhiều hơn nữa. Những yếu tố này đòi hỏi sự chi tiết và phức tạp hơn so với khái niệm ban đầu của quảng cáo programmatic. Tuy nhiên chúng ta vẫn còn sử dụng thuật ngữ và khái niệm của programmatic trong khi những gì đang xảy ra vượt xa khái niệm này và chính vì vậy mà gây nên sự nhầm lẫn.
Tự động hóa là một thuật ngữ phổ biến đề cập đến tất cả những cách thức của công nghệ thay thế hoặc gia tăng yếu tố con người. Sử dụng các thuật ngữ này trong quảng cáo sẽ buộc tất cả chúng ta phải làm rõ những ý tưởng về programmatic, thông qua các cuộc thảo luận để xác định vai trò của tự động hóa trong các quy trình chuỗi cung ứng cụ thể, cũng như các tiện ích có thể được cung cấp bởi công nghệ và các dữ liệu liên quan đến chi phí. Quan trọng nhất, giá trị có thể được tạo ra hoặc bị phá hủy bởi công nghệ tự động hóa này.
Programmatic
Programmatic đem tới những quảng cáo hiệu quả hơn và hiệu suất hơn
Những cuộc thảo luận cần phải dẫn đến lợi ích chung. Những lợi ích đáng chú ý bao gồm tăng tính minh bạch và sự kiểm soát liên quan đến công cụ, dữ liệu, hàng tồn kho quảng cáo, tối ưu hóa cung cấp và chi phí liên quan; quảng cáo hiệu quả hơn và hiệu suất hơn; mang đến trải nghiệm tốt hơn cho người tiêu dùng. Các ngành công nghiệp đã từ lâu có xu hướng hướng tới việc áp dụng công nghệ tự động thật nhanh chóng, nhưng máy móc tự động với bộ mã hóa 0-1 không phải lúc nào cũng rẻ hơn hoặc nhanh hơn con người - và những khoảng tối hình thành giữa bên mua và bên bán thường gây ra phát sinh chi phí nhiều hơn sinh lợi.
Câu hỏi như “Khi nào thì tự động hóa giúp tiết kiệm thời gian?” và “Khi nào thì không?”, “Sự kết hợp tối ưu giữa con người và máy móc là gì?” Những câu hỏi này cần được giải đáp mỗi khi muốn ứng dụng tự động hóa trong một doanh nghiệp.
Programmatic
Lãnh đạo doanh nghiệp sẽ là người quyết định khi nào nên sử dụng máy móc hỗ trợ
Hiện giờ, một sự thay đổi đơn lẻ trong ngôn ngữ rõ ràng là không thể giải quyết tất cả những vấn đề hiện có. Nhưng một sự thay đổi trong quan điểm đối với những thách thức và cơ hội được tạo ra bởi tự động hóa toàn bộ chuỗi cung cấp chính là nền tảng của những khám phá trong tương lai.
Các hệ thống quảng cáo Digital đã đạt được một quy mô rất khổng lồ và được cá nhân hóa đến mức mà con người không thể điều khiển tất cả. Lãnh đạo doanh nghiệp sẽ là người quyết định khi nào team của họ nên tự mình cật lực thực hiện công việc, khi nào thì nên giảm thiểu hoặc thậm chí thay đổi hướng làm việc - và khi nào thì nên sử dụng máy móc hỗ trợ.  

(Theo: R3 Vietnam)

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

5 bài học Marketing giá trị từ một thương hiệu nệm

Marketing thành công không phải là tạo ra điều gì thật đột phá mà quan trọng là bạn biết cách truyền đi thông điệp to lớn, ý nghĩa thông qua sản phẩm của mình. Pablo Picasso đã từng nói: “Họa sĩ giỏi thì sao chép, họa sĩ vĩ đại thì ăn cắp”. Steve Jobs cũng đồng ý với quan điểm này.

Trong thực tế, hầu hết những sáng tạo đều là sự tái tạo những cái tầm thường, đến mức sự "ăn cắp" này đã trở thành thói quen. Điều quan trọng là khả năng nhìn thấy một thứ hay ho từ một nơi khác rồi mang về biến nó thành cái của mình. 
Casper, một thương hiệu nệm ra đời năm 2014, chỉ trong 2 năm đã phát triển cực kỳ mạnh mẽ và được định giá 100 triệu USD. Là một công ty non trẻ, Casper vẫn còn nhiều thứ phải cố gắng hơn nữa, nhất là việc đảm bảo phát triển lâu dài sau giai đoạn tăng trưởng vượt bậc. Tuy nhiên, phương thức tiếp thị của họ đã gây được tiếng vang và có nhiều điều có thể học hỏi.

1. Truyền đi những thông điệp to lớn

Casper không chỉ bán nệm – họ còn đưa ra giải pháp cho chứng khó ngủ, giúp cải thiện giấc ngủ cho khách hàng. Họ khẳng định rằng việc ngủ không đủ giấc là một sự "ngược đãi bản thân".
Thông điệp này mạnh mẽ hơn một sản phẩm đơn thuần, và chính nó đã giúp thương hiệu nói lên tiếng nói của mọi người tiêu dùng, đấu tranh, đòi hỏi có một giấc ngủ tốt. Mâu thuẫn giữa cuộc sống bận rộn và chất lượng giấc ngủ sẽ không thể giải quyết nhanh chóng và Casper có thể tiếp tục tận dụng chủ đề này cho những chiến lược marketing và sản phẩm của họ, ít nhất là trong vài năm nữa.
05-bai-hoc-marketing-tu-casper-1
Casper với mong muốn và mục đích truyền đi những thông điệp to lớn tới khách hàng.
Năm 2016, Casper là tung ra một loại chatbot (hệ thống trả lời tự động như Cortana của Microsoft hay Siri của Apple) với tên gọi Insomnobot3000 để tâm sự với người dùng và giúp họ dễ ngủ hơn. Không chỉ vậy, khi trong cuộc trò chuyện nhắc đến những thứ liên quan đến “giường ngủ”, hệ thống sẽ gửi những thông tin quảng cáo về sản phẩm của họ như một cách tiếp thị đến người dùng.

2. Đặt niềm tin vào khách hàng

Thuyết phục người tiêu dùng thử một sản phẩm mà họ chưa từng nhìn thấy hay chạm vào thực sự rất khó khăn, nhất là với món hàng lớn như một tấm nệm. Chính sách dùng thử 100 ngày miễn phí của Casper không chỉ là một giải pháp phù hợp cho vấn đề trên, mà còn thể hiện sự tôn trọng đối với người dùng.
05-bai-hoc-marketing-tu-casper-2
Casper luôn đặt niềm tin vào khách hàng
Đương nhiên sẽ có người phá hỏng tấm nệm và gửi trả lại vào ngày thứ 99, nhưng Casper vẫn gửi gắm sự tôn trọng và tin tưởng vào những khách hàng của mình. Chính sách này của công ty đã gây được tiếng vang lớn, đặc biệt ở ngành kinh doanh nệm vốn đã bão hòa bởi những chiêu thức giảm giá và quảng cáo quá tay.

3. Sáng suốt khi chọn phương tiện truyền thông

Casper đã tăng gấp đôi số tiền đầu tư vào phương tiện truyền thông nơi công cộng (out-of-home media) như tàu điện ngầm, trạm chờ xe bus, để tạo ra cảm giác rằng thương hiệu của họ xuất hiện khắp nơi. Họ mạnh dạn làm vậy vì biết chắc rằng giá trị thu về cho thương hiệu sẽ lớn hơn nhiều so với số tiền đã bỏ ra.

4. Tiếp cận nhiều nhất đến khách hàng

Để thương hiệu được biết đến rộng rãi và cho khách hàng dùng thử sản phẩm, Casper đã triển khai chiến dịch “Mattress Trucks” (xe tải nệm) trang bị 4 phòng ngủ, mỗi phòng được đặt một tấm nệm, mô phỏng theo một phòng ngủ thực sự. Những người đi đường có thể ghé vào, nhảy lên chúng, kiểm chứng chất lượng sản phẩm qua thực tế và giảm bớt nỗi lo khi đặt mua qua mạng một món hàng giá trị lớn.
Casper còn đầu tư cho những cửa hàng pop-up (tạm thời) tại những vị trí đắc địa trong thành phố, với mục đích tạo những trải nghiệm mới cho khách hàng và cho họ dùng thử sản phẩm.
05-bai-hoc-marketing-tu-casper-3
Tiếp cận đến khách hàng một cách tối đa
Những cửa hàng này cho khách hàng một chỗ dừng chân để chợp mắt nghỉ ngơi, chúng xuất hiện với hình ảnh của một cửa hàng chuyên trưng bày hơn là bán sản phẩm. Bởi vì khi khách hàng được khuyến khích trải nghiệm, họ sẽ có hứng thú hơn, chụp ảnh và chia sẻ lên mạng xã hội, và nhờ đó, tăng khả năng tiếp cận đến nhiều người dùng khác.
Tiếp cận trực tiếp đến khách hàng là chìa khoá thành công, đặc biệt là khi hầu hết các thương hiệu nệm đang tốn rất nhiều thời gian và không gian lưu trữ cho những sản phẩm của mình.

5. Phương thức giao hàng độc đáo

giao-hang-bang-xe-dap
Casper luôn sử dụng những phương thức quảng cáo đặc biệt
Những tấm nệm được xem là khá buồn chán và nặng nề, làm cho việc mua sắm chúng trở nên không thoải mái. Tuy nhiên, với thiết kế vượt trội, một tấm nệm được giao bằng xe đạp, được đựng trong một chiếc hộp nhỏ đến bất ngờ, và trải nghiệm “khui hộp” khó quên, Casper đã lật ngược tình thế, biến tất cả mọi thứ trở nên thú vị hơn bao giờ hết.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Im lặng 10 phút, bạn sẽ trở thành tỉ phú...

Có một cậu thanh niên, từ ngàn dặm xa xôi tìm đến chỗ một vị tiền bối có trí tuệ thuộc loại nhất nhì thiên hạ, và hy vọng sẽ nhận được sự chỉ bảo của lão tiền bối để trở thành người có trí tuệ.Lúc cậu thanh niên đến, lão tiền bối được mệnh danh là trí giả đại sư này, đang quay nước ở giếng. Sau khi nhìn thấy cậu thanh niên liền nói: “Ngươi có thể không nói gì, giữ im lặng 10 phút chờ ta được không?. Nếu làm được vậy, ta sẽ cho dạy cho ngươi, thế nào gọi là trí tuệ”.

Cậu thanh niên nói: “Chỉ cần im lặng thôi sao? Điều này thật quá đơn giản!”. Nói xong, cậu ta liền bắt đầu bấm đồng hồ tính thời gian.
im-lang-10-phut
Im lặng 10 phút sẽ được Lão tiền bối chỉ cho cách làm giàu
Thấy cậu thanh niên tính thời gian, vị tiền bối ung dung thả thùng xuống giếng quay nước lên, rồi đổ nước vào thùng lớn ở bên cạnh, cứ như vậy ông quay nước lên rồi đổ vào thùng.
Nhưng lúc này, cậu thanh niên bỗng nhiên trợn mắt há mồm, tay chân loạn xạ, liên tục chỉ xuống đất. Lão tiền bối dường như không nhìn thấy gì, vẫn thong thả tiếp tục quay nước đổ vào thùng. Sau 4, 5 lần chỉ trỏ ra ký hiệu mà vẫn không thấy mà vị tiền bối nhận ra, cậu thanh niên không thể chịu đựng được nữa, liền mở miệng nhắc nhở vị tiền bối:
“Trí giả đại sư, ông thật là ngốc, ông không thấy cái thùng bên cạnh chân ông bị thủng một lỗ lớn rồi sao?”.
Lão tiền bối cúi mặt xuống nhìn xong rồi nói: “Ồ, đúng rồi, nước đổ vào thùng đều chảy ra ngoài hết, thật cảm ơn cậu đã nhắc nhở”.
tich-luy-cua-cai
Tích lũy tài phú cũng giống như việc lão tiền bối múc nước vào thùng
Nói xong, lão tiền bối ngẩng đầu lên, và tiếp tục nói với cậu thanh niên: “Xin thứ lỗi, cậu có thể đi được rồi, bởi vị cậu còn ngốc hơn cả ta, ngay cả việc giữ im lặng 10 phút cũng không làm được, thì làm sao có thể trở thành người trí tuệ được?”.
Cậu thanh niên nhìn vào đồng hồ, đúng là chưa đến 5 phút, cậu ta đã mở miệng ra nói rồi. Chỉ vì hành xử theo suy nghĩ của mình mà cậu đã lỡ mất cơ hội học hỏi.
Thực ra lão tiền bối ngay từ đầu đã biết cái thùng bị thủng rồi, là vì ông muốn nhắn nhủ với những người đến học rằng, đừng dùng tầm mắt của mình để nhìn thế giới.
Nếu đời người giống như một thùng nước lớn, và chúng ta mỗi ngày lấy thùng nhỏ, múc nước đổ vào thùng lớn.
Nhưng cái thùng lớn của mỗi người đều bị rò, chỉ là nhiều hay ít, rò nhanh, hay rò chậm mà thôi.
Người có thùng rò nhanh, thì trong thùng lúc nào cũng trống rỗng; người có thùng rò chậm mà lại múc được nhiều nước vào, thì vẫn có thể múc đầy thùng.
Người tích được cả thùng nước lớn, gọi là người giàu; người tích được nửa thùng trở lên được gọi là người có tài sản; người mà nước trong thùng chỉ có chút ít, là người nghèo.
Muốn giàu thì phải học hỏi nhiều, tích lũy được nhiều kiến thức, phải được kiếm nhiều tiền, và tất nhiên chi tiêu phải ít hơn số tiền kiếm được rất nhiều.
Nếu số bạn không được sinh vào gia đình có điều kiện tốt, mà lại không có dũng khí xây dựng sự nghiệp, tức là bạn không có khả năng múc được nhiều nước, thì hãy tìm cách giữ nước lại, làm nó rò đi thật ít, thật chậm, hãy học cách tích lũy tiền. Nếu làm đước như vậy thì bạn vẫn có thể là một tiểu phú.

Trở thành một tiểu phú kỳ thực rất dễ!

Bạn ngưỡng mộ những người có thùng nước đầy, nhưng thùng nước của mình thì mỗi ngày bị rò hết, thì hãy xem chúng ta có nguyện ý im lặng 10 phút hay không. Mỗi ngày hãy dành 10 phút, ghi lại tất cả những khoản chi tiêu của bạn lại, cuối tháng kiểm tra xem tháng này bạn đã đổ vào thùng được bao nhiêu tiền, và đã bị rò ra ngoài bao nhiêu, sau đó hãy cân đối lại chi tiêu tạo ra cho mình một khoảng tích lũy liên tục và đều đặn.
Trở thành tiểu phú thật đơn giản, nhưng vấn đề là bạn có rèn luyện được thói quen dành dụm tiền hay không?
Nếu bạn không biết tích lũy tiền, thậm chí cho rằng tích tiền cũng không thể trở thành người có tiền, thì bạn cũng giống như người thanh niên đi tìm trí tuệ kia. Vẫn làm theo cách nghĩ đã được hình thành sẵn của mình, đương nhiên sẽ không thể làm giàu.

Không có thói quen quản lý tài chính, cũng giống như thùng bị hổng lỗ lớn, hãy phát hiện sớm, và vá nó lại, ít nhất bạn cũng là một tiểu phú! Chúc bạn có cuộc sống hạnh phúc!

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS